Đề 1
“Quê hương là gì hở mẹ
Mà cô giáo dạy phải yêu
Quê hương là gì hở mẹ
Ai đi xa cũng nhớ nhiều”
Tôi sinh ra và lớn lên ở một vùng đất trù phú, nơi có những cánh đồng xanh mát, những ngả đường bát ngát, những dòng sông trĩu nặng phù sa. Đó là vùng đất thủ phủ phương Nam, vươn lên bằng sự mỡ màu do thiên nhiên bồi đắp – vùng đất mang hai tiếng thân thương: Cần Thơ.
Cần Thơ, cái tên gọi mượt mà mang dáng vẻ thanh tao, lịch thiệp của một vùng đất mới. Có nhiều giai thoại để lý giải về tên gọi vùng đất này, nhưng người ta chuộng nhất vẫn là cách lý giải tên gọi Cần Thơ do đọc trại âm của hai tiếng “Cầm Thi” mà vua Gia Long ưu ái đặt cho dòng sông chảy dọc theo chiều dài thành phố. Quả thật là vậy, dòng sông như một bài thơ lững lờ trôi theo dòng nước, mà những con chữ chính là những chiếc đò ngang dọc, khi ồn ào, khi lặng lẽ, khi náo nhiệt, tấp nập, rộn ràng cả con sông.
Trong quá khứ, Cần Thơ đã sớm được định vị là trung tâm của Đồng bằng sông Cửu Long với nhiều công trình trọng điểm của vùng như Bến tàu lục tỉnh, Viện Đại học Cần Thơ hay nhà tù Khám lớn… Cho đến hôm nay, Cần Thơ vẫn tiếp tục giữ được vị thế ấy và dần chuyển mình thành đô thị sông nước hiện đại. Những dãy nhà cao tầng được mọc lên liên lục, những chiếc cầu lấp lảnh được trang hoàng kỹ lưỡng đầy sắc màu, những con đường đầy ắp ánh đèn khoác cho thành phố vẻ đẹp lung linh, rạng rỡ trong màn đêm. Những trung tâm thương mại, siêu thị, công viên cũng mang hơi thở thành thị với những trang bị hiện đại cùng dịch vụ mua sắm tiện nghi. Tất cả như điểm tô cho thành phố quê tôi trở nên hiện đại và náo nhiệt hơn xưa.
Dù là đô thị nhưng Cần Thơ vẫn giữ được đặc trưng của vùng đất đồng bằng. Ngược về ngoại ô chừng hai mươi cây số, những tòa nhà cao, những công trình đồ sộ nhường bước cho các vườn trái cây trĩu quả, cho những cánh đồng ngút ngàn một màu xanh tươi mới yên bình định vị dọc hai bên đường. Cách xa trung tâm thành phố, cây trái, hoa màu vẫn được chú trọng phát triển, nông nghiệp công nghệ cao được đưa vào ứng dụng để sản xuất và chế biến hàng hóa. Vì thế, cuộc sống người dân được nâng cao, làng quê rũ bỏ vẻ hoang sơ, nghèo nàn để vươn mình trở thành vùng nông thôn mới.
Thành phố phát triển, đời sống người dân cũng được cải thiện, con người Cần Thơ ngày càng thanh lịch, nhân ái, hào hiệp, thân thiện, gần gũi với du khách gần xa. Đi đến bất cứ nơi đâu ta cũng có thể bắt gặp nụ cười rạng rỡ, những cái bắt tay chào hỏi thân tình, những sự giúp đỡ dù nhỏ nhoi nhưng cũng làm ấm lòng những cảnh đời khốn khó.
Dạo quanh thành phố vào buổi sáng, không khí trong lành, mát mẻ theo gió nhẹ đưa vào từ dòng sông Hậu như tiếp thêm nguồn năng lượng thiên nhiên cho một ngày dài với bộn bề công việc. Từ bốn, năm giờ sáng, ta đã thấy các cụ trong trang phục thể thao tập luyện những bài thể dục dưỡng lão. Tiếng gọi nhau í ới, tiếng động cơ xình xịch tại bến Ninh Kiều đưa khách tham quan chợ nổi Cái Răng, tiếng mời chào của những cô bán hàng sáng sớm… tất cả cứ rợn ngợp không khí náo nức, vui tươi của một thành phố năng động, trẻ trung đón chào ngày mới.
Đến tối, dưới ánh đèn lung linh của những tòa nhà cao lớn, những dây đèn đủ màu sắc tạo hình trên những con đường, những chiếc du thuyền rực rỡ soi bóng xuống lòng sông, những chiếc đèn pha sáng lóa thả bóng mình xuống dòng nước trôi lặng lẽ. Cần Thơ như khoác lên mình chiếc áo choàng sặc sỡ không chỉ thu hút mọi ánh nhìn từ du khách phương xa và còn làm đau đáu nỗi lòng của những người xa quê đã nhiều năm tháng.
Tất cả những điều ấy đã làm nên Cần Thơ với một bức tranh đa sắc. Để mỗi người dân nơi đây tự hào vì mình là người Cần Thơ, tự hào vì quê hương của mình ngày thêm giàu đẹp. Không chỉ riêng tôi, mà bất cứ người Cần Thơ nào khi nhìn thấy thành phố từng ngày thay da, đổi thịt vẫn luôn tự nhắc nhau trở thành những con người văn minh của một thành phố trẻ trung, năng động. de2
Có lẽ trong cuộc đời của mỗi con người, ngoài cha mẹ là những bậc sinh thành, thầy cô giáo cũng có công lao rất lớn. Còn đối với những học sinh đang thời cắp sách tới trường như chúng em thì thầy cô giáo chính là những người cha, người mẹ thứ hai.
Thầy cô – hai chữ thiêng liêng mà chỉ có những học sinh đủ tư cách mới được phép gọi. Họ là những người đã dẫn dắt chúng em đi trên con đường đời của riêng mình, người chắp cánh ước mơ cho chúng em. Mọi người vẫn thường nói thầy cô là người lái đò cho học sinh. Khi một năm học kết thúc là chuyến đò cập bến.Có lẽ trong chuyến đò đó đã có biết bao điều thú vị. Thầy cô dạy cho chúng em biết rằng trong cuộc sống có rất nhiều khó khăn, thử thách nhưng cũng có vô vàn niềm vui và sự bất ngờ. Nhờ thầy, nhờ cô luôn tận tình điều khiển,lèo lái chuyến đò đó nên chúng em đã vượt qua tất cả những khó khăn, để rồi theo chuyến đò cập bến cảng kiến thức trong niềm vui,niềm không chỉ riêng của chúng em, mà còn của thầy cô nữa.Những gì thầy cô làm cho chúng em thiêng liêng,cao quí đâu kém những gì cha mẹ làm cho chúng em.
Con người chắc hẳn ai cũng có thời cắp sách tới trường. Đó là khoảng thời gian đẹp nhất,thời của tuổi mộng mơ,của những ý tưởng vụt đến rồi vụt đi,của cả sự ngỗ nghịch. Chính thầy cô là những người thay đổi cuộc đời chúng em,uốn nắn chúng em từng chút một trên con đường học vấn.Từ khi chúng ta còn bi bô tập nói đã đã được đưa tới trường mẫu giáo để tập làm quen với trường lớp. Cũng chính tại đó, thầy cô đã dạy cho chúng ta biết thế nào là lễ nghĩa, là biết cách cư xử cho phải phép. Rồi từng ngày,chúng ta bướclên những bậc cao hơn của nấc thang kiến thức.Thầy cô luôn dõi theo chúng ta. Từ một con điểm tốt, một ý tưởng hay cho đến một sai phạm nhỏ, một lần không thuộc bài,thầy cô đều chú ý khen ngợi hoặc nhắc nhở.Thầy cô là những người thầm lặng đưa chúng em đến đỉnh cao của kiến thức,cho chúng em một tương lai tươi đẹp.
Chúng em luôn tự hào vì là học sinh của trường Nguyễn Huệ, tự hào không chỉ vì được học tập trong một môi trường tốt,mà còn vì chúng em đã được những thầy cô giáo giỏi tận tình dạy dỗ.Ở đây,thầy cô giáo không chỉ đơn thuần là một người thầy,người cô mà còn là người cha người mẹ.Thầy cô sẵn sàng dành thời gian lắng nghe những thắc mắc,những tâm sự của chúng em.Thầy cô có thể tạo cho chúng em những trận cười sảng khoái trong giờ học khi chúng em cảm thấy căng thẳng.Thầy cô có thể kiên nhẫn lắng nghe và thông cảm với chúng em.Thầy cô khẽ cười và gật đàu khi chúng em cúi chào lễ phép.Nhưng thầy cô buồn khi chứng kiến chúng em hỗn láo.Phải chăng thầy cô đã luôn không cho phép mình được khóc mỗi khi học trò hư,để giữ lòng mãi cứng rắn dạy bảo chúng em.Vâng,tất cả,tất cả,từ những gì nhỏ nhặt nhất đến những điều cao cả nhất chúng em đều coi trọng,vì đó là tình thương mênh mông như trời biển của thầy cô dành cho chúng em.
Trên cuộc đời này, có biết bao tình cảm vô cùng thiêng liêng và sâu sắc.Tình mẫu tử,tình phụ tử,tình anh em và cả tình thầy trò.Mọi tình cảm đều có ý nghĩa khác nhau.Thầy cô đã cho chúng em hiểu thế nào là tình thầy trò,một tình thầy trò thực thụ.Chúng em sẽ mãi biết ơn thầy cô.Chúng em sẽ cố gắng dành tặng cho thầy cô những đóa hoa điểm mười chứa đựng sự biết ơn sâu sắc nhất của chúng em vào những ngày 20-11.Chúng em biết rằng tình cảm đó sẽ không bằng những gì thầy cô dành cho chúng em.Nhưng chúng em sẽ cố gắng làm cho thầy cô cảm thấy tự hào về chúng em,để thầy cô có thể mỉm cười mãn nguyện.Thầy cô ơi,thầy cô sẽ mãi là người dìu dắt chúng em trên đường đời.Chúng em sẽ luôn chăm chỉ học hành để không phụ lòng thầy cô.