Ngày… tháng… năm… (bn tự vt ạ)
Bố kính yêu của con!
Khi đọc được bức thư của bố, con đã vô cùng xúc động. Những lời phân tích, khuyên nhủ của bố khiến con nhận ra sai lầm của bản thân. Hành động vô lễ của con đã khiến cho mẹ và bố cảm thấy phiền lòng.
Con cũng nhận ra được tình yêu thương lớn lao của mẹ. Mẹ là người đã chịu biết bao đau đớn để sinh ra con. Không những vậy, mẹ còn “sẵn sàng từ bỏ một năm hạnh phúc để tránh cho con một giờ đau đớn”, mẹ “có thể đi ăn xin để nuôi con, có thể hy sinh tính mạng để cứu sống con”. Vậy mà con đã có những thái độ vô lễ với mẹ.
Nhưng nhờ có những dòng thư của bố giúp con có được bài học đắt giá. Quả là ngày buồn thảm nhất là ngày mà con mất mẹ, mất đi một người luôn quan tâm, săn sóc và dạy dỗ con nên người. Con sẽ mất đi người phụ nữ có thể chịu đau đớn để mang lại cho con sự sống. Con sẽ mất đi người phụ nữ yêu thương con hơn bất cứ ai trong cuộc đời này. Cứ nghĩ đến điều đó khiến con thật đau đớn.
Con vẫn nhớ đến lời bố dặn: “Con hãy nhớ rằng, tình yêu thương, kính trọng cha mẹ là tình cảm thiêng liêng hơn cả. Thật đáng xấu hổ và nhục nhã cho kẻ nào chà đạp lên tình thương yêu đó”. Và con biết ơn về điều đó.
Bố kính yêu của con. Ngày mai con sẽ nói lời xin lỗi mẹ. Con mong sẽ nhận được sự tha thứ của mẹ. Con cũng hứa sẽ không làm bố mẹ phải phiền lòng thêm nữa.
Con của bố
En-ri-cô