Cụ ông họ Chu (75 tuổi) và cụ bà họ Lưu (71 tuổi) được chẩn đoán nhiễm virus corona chủng mới ngày 20-1, sau đó được chuyển vào Bệnh viện số 4 Vũ Hán. Hôm 16-2, hai cụ được xuất viện. Không nhớ hết tên các y bác sĩ, không nhìn thấy mặt của họ, không biết cảm ơn như thế nào, hai cụ đành viết thư để bày tỏ tấm lòng:
"Mỗi một y bác sĩ đều rất vất vả trong phòng cách ly. Y tá chích thuốc phải đeo mấy đôi găng, kính bảo hộ thì nhòe vì hơi nước nên khó khăn hơn ngày thường. Mỗi ngày kiểm tra phòng, bác sĩ đều trao đổi với chúng tôi về bệnh tình, thông báo kết quả xét nghiệm, nói với chúng tôi phải giữ tâm trạng vui vẻ chữa trị.
Sau hơn 20 ngày tích cực chữa trị, bệnh tình hồi phục, chúng tôi bật khóc vì vui mừng. Chúng tôi chân thành cảm ơn bệnh viện đã đào tạo những chiến sĩ áo trắng không sợ hiểm nguy, tận tình cứu chữa bệnh nhân. Chúng tôi tận mắt chứng kiến y đức, y thuật, xem bệnh nhân như người nhà của đội ngũ y bác sĩ với tấm lòng nhân ái bao la.
Thật không may khi bị nhiễm bệnh, nhưng chúng tôi lại rất may mắn khi gặp được đội ngũ y bác sĩ giỏi đầy lòng thương người đến từ Chiết Giang. Tuy không nhìn rõ mặt các y bác sĩ nhưng chúng tôi sẽ nhớ mãi tấm lòng vô bờ bến của các y bác sĩ".
Y tá với dòng chữ "Có tôi đây đừng sợ" trên tay áo
Một bệnh nhân COVID-19 họ Lưu tại bệnh viện dã chiến Quang Cốc, thành phố Vũ Hán đã viết thư cảm tạ đội ngũ y bác sĩ đến từ Sơn Tây sau khi xuất viện.
"Tôi là một người Vũ Hán thích cười, thích du lịch và thích ăn mì khô. Dịch bệnh bất ngờ tấn công thành phố của tôi, làm tổn thương lá phổi của tôi, từ đó tôi bắt đầu hành trình đặc biệt chống virus corona.
Ngày 18-2, tôi từ nơi cách ly được chuyển đến bệnh viện dã chiến đặt tại Trung tâm triển lãm Quang Cốc. Nói thật, lúc ấy tôi không muốn đến đây chút nào, cộng với sự lo lắng dồn nén do cách ly trong thời gian dài, nên tâm trạng rất xấu.
Tôi may mắn gặp được đội y bác sĩ tình nguyện Sơn Tây, hành trình cứ tưởng lạnh lẽo, không muốn nhìn lại ấy, nhờ sự có mặt của các y bác sĩ mà trở nên ấm áp.
Xin cảm ơn, các y bác sĩ mỗi sáng luôn cổ vũ tôi bằng những lời lẽ êm dịu nhất. Mỗi khi nghe cô y tá nói 'hôm nay chỉ số rất tốt', 'hồi phục rất tốt', 'cố lên sắp được về nhà rồi', hôm ấy chúng tôi lại tràn trề hi vọng.
Tuy chúng tôi không nhìn thấy mặt y bác sĩ, tôi biết các anh chị là những thiên thần áo trắng đẹp nhất! Những ai nói ngôi sao trên bầu trời sáng nhất, là vì bạn chưa được nhìn thấy đôi mắt của các y tá ở đây!
Xin cảm ơn, các y bác sĩ đã xem tôi như người nhà, đã quan tâm tôi như một người thân. Không chỉ chuẩn bị thuốc, còn đem đặc sản quê hương Sơn Tây đến cho chúng tôi. Chính vì sự đồng hành của các y bác sĩ, chúng tôi mới có niềm tin hồi phục, trông cậy hết vào bác sĩ.
Xin cảm ơn, các y bác sĩ đã khắc phục muôn vàn khó khăn, nhẫn nại lắng nghe bệnh nhân; thỏa mãn yêu cầu khác nhau của bệnh nhân. Hằng ngày với bộ quần áo bảo hộ nặng nề chạy đi chạy lại giữa các khu phòng bệnh; kính bảo hộ đọng đầy hơi nước vẫn phải căng mắt đọc bệnh án, đủ biết họ đã khó khăn như thế nào.
Khó khăn của người bệnh có bác sĩ gánh vác, tuy nhiên khó khăn của bác sĩ lại chỉ có bác sĩ tự gánh lấy. Y bác sĩ là những người anh hùng thật sự trong lòng chúng tôi.
Xin cảm ơn, các y bác sĩ đã hỗ trợ tinh thần cho chúng tôi, không ngừng giúp chúng tôi hiểu rõ hơn ý nghĩa cứu chữa của bệnh viện dã chiến. Đối với những bệnh nhân bị cách ly trong các môi trường khác nhau, hành trình nguy hiểm khiến chúng tôi kiệt sức.
Chúng tôi nhớ nhà, nhưng đã không còn muốn về nhà ngay, chúng tôi sẽ nghe lời bác sĩ ở lại ngôi nhà ấm áp này tích cực chữa trị, điều chỉnh tâm lý, mong chờ được ôm ấp người nhà một cách an toàn, khỏe mạnh!
Chúc cho đội ngũ y bác sĩ Sơn Tây cũng nhớ nhà như chúng tôi sớm hoàn thành nhiệm vụ, về nhà đoàn tụ".
chúc bạn học tốt