GIÚP EM VỚI :trình bày suy ngĩ của em về 3 cô gái trog đoạn trích sau Tôi phủi áo, căng mắt nhìn qua khói và chạy theo chị Thao. Muốn xuống chờ Nho để đi về hang, chị Thao phải qua chỗ tôi. Chị cười, răng trắng, vết sẹo bóng lên, mảnh dù bay trên lưng, chị lao lên trước tôi. Gió cố tình giật månh dù trên lưng chị, nhưng không giật nổi. Chị Thao vấp ngã, tôi đỡ chị. Nhưng chị vùng ra, mắt mở to, mờ trắng đi như không còn sự sống. Sao vậy ? Tôi không hiểu. Chị kéo luôn tay tôi, sà xuống mô đất. Vâng, một mô đất nhỏ, hơi dài, phủ đẩy thuốc bom màu xám. - Nho, bị thương ở chỗ nào ? Bị ở đâu, em ? Chị nghẹn ngào, không nước mắt. Tôi mọi đất, bế Nho đặt lên đùi mình. Máu túa ra từ cánh tay Nho, túa ra, ngấm vào đất. Nó không giống cái que kem trắng của tôi khi nãy nữa. Da xanh đi, mắt nhắm nghiên, quần áo đẩy bụi. Quả bom tung lên và nổ trên không. Hẩm nó nấp bị sập. Thế đấy !

Các câu hỏi liên quan