Trăng vốn là biểu tượng của thiên nhiên trong trẻo, vĩnh hằng của trời đất. Trăng còn là người bạn, là nguồn cảm hứng dạt dào, bất tận cuat thi sĩ muôn đời. Và trăng cùng từng là tri âm, tri kỉ với Bác trong suốt cuộc đời cách mạng gian truận và vẻ vang của Bác. Trong bài thơ "Ngắm trăng" là một ví dụ điển hình. Mở đầu bài thơ tác giả đã atr rất thực, thực đến từng chi tiết cảnh lao tù khắc nghiệt: "Không rượu cũng không hoa". Trong tù làm gì có rượu và hoa là những thứ vốn để tạo thi hứng cho tâm hồn thi sĩ?Xưa nay, uống rượu ngắm trăng, thưởng hoa là chuyện thường tình. Nhưng ở đây, trong hoàn cảnh lao tù này thì càng không bao giờ có được. Ấy vậy mà trong trái tim yêu đời bao la của Người cảm hứng vẫn dạt dào, khiến Người phải thốt lên: "Cảnh đẹp đêm nay khó hững hờ". Ánh trăng thanh khiết vời vợi kia như mời gọi nhà thơ hãy ra giữa chốn tự do mà giao hòa, chia sẻ. Thế nhưng nghiệt nỗi hoàn cảnh trói buộc con người. Con người đang bị giam hãm, cho nên việc thưởng ngoạn chỉ thu gọn trong một của chỉ âm thầm, lặng lẽ: "Người ngắm trăng soi ngoài của sổ; Trăng nhòm khe cửa ngắm nhà thơ". Bác lặng lẽ, say mê ngắm ánh trăng sáng ngoài cửa sổ. Boosb bức tường giamchaatj hẹp không ngăn cản được cảm xúc mênh mông, Bác thả hồn theo ánh trăng và gủi gắm vào đó khát vọng tự do không cùng của mình. Với nghệ thuật nhân hóa "Trăng nhòm" diễn tả trăng như có linh hồn như muốn tâm sự sẻ chia cùng Người. Thêm một lần nữa người đọc cảm nhận được tình yêu thiên nhiên, giao hòa với thiên nhiên của Bác, luôn hướng tới cái đẹp của cuộc đời.