“Lòng tự trọng khác với tính tự ái. Nhiều người, nhất là những người trẻ tuổi thường hay nhầm lẫn hai khái niệm này. Lòng tự trọng có cơ sở từ tư tưởng trọng nhân nghĩa, coi trọng phẩm cách và giá trị con người của mình nhưng mục đích là vì người khác, tôn trọng người khác, nhằm làm đẹp cho xã hội, làm tốt cho cộng đồng. Nói cách khác, lòng tự trọng có bản chất văn hoá và tinh thần nhân văn. Trái lại, tính tự ái là chỉ biết yêu chính bản thân mình, coi mình là trên hết, chỉ cốt được lợi cho riêng mình, bất chấp danh dự và quyền lợi chính đáng của người khác. Vì thế, lòng tự trọng thường được biểu hiện bằng những lời nói, cử chỉ, hành vi lịch thiệp, nhã nhặn, từ tốn, biết tự kiềm chế. Còn tính tự ái là “mảnh đất” tốt sinh ra những thói xấu, hẹp hòi, ích kỉ.”
a. Bài học em rút ra cho bản thân là gì?
-> Em cần có một lòng tự trọng và không cần một tính tự ái. Lòng tự trọng sẽ giúp bản thân em được mọi người yêu quý và biết cách ứng xử. Còn tính tự ái sẽ làm cho bản thân em sinh ra những thói xấu, hẹp hòi và ích kỉ.
b. Thông điệp tác giả gửi gắm qua đoạn trích trên là gì?
-> Thông điệp tác giả gửi gắm qua đoạn trích là chúng ta phải có 1 lòng tự trọng và đừng bao giờ có tính tự ái.
c. Thông điệp mà em tâm đắc nhất qua đoạn trích trên là gì? Vì sao em chọn thông điệp đó?
-> Vì thế, lòng tự trọng thường được biểu hiện bằng những lời nói, cử chỉ, hành vi lịch thiệp, nhã nhặn, từ tốn, biết tự kiềm chế. Còn tính tự ái là “mảnh đất” tốt sinh ra những thói xấu, hẹp hòi, ích kỉ.”
Em chọn thông điệp này vì nó giải thích cho chúng ta hiểu khái niệm của lòng tự trọng và tính tự ái sẽ giúp chúng ta không bị nhầm lẫn hai khái niệm này.
Chúc bạn hok tốt ^^
Xin ctlhn ^^