[…] “Mùa xuân của tôi – mùa xuân Bắc Việt, mùa xuân của Hà Nội – là mùa xuân có mưa riêu riêu, gió lành lạnh, có tiếng nhạn kêu trong đem xanh, có tiếng trống chèo vọng lại từ những thôn xóm xa xa, có câu hát huê tình của cô gái đẹp như thơ mộng….
[…]Đẹp quá đi, mùa xuân ơi – mùa xuân của Hà Nội thân yêu, của Bắc Việt thương mến.Nhưng tôi yêu mùa xuân nhất là vào khoảng sau ngày rằm tháng giêng , Tết hết mà chưa hết hẳn, đào hơi phai nhưng nhuỵ vẫn còn phong, cỏ không mướt xanh như cuối đông, đầu giêng, nhưng trái lại, lại nức một mùi hương man mác[…]
(Ngữ văn 7, tập 1)
a)Đoạn văn mùa xuân của tôi được viết theo phương thức biểu đạt chính nào?phân loại phương thức bieeur đạt đó?Giải thích vì sao?
b)Câu nào thể hiện rõ nhất tình cảm yêu mến của tác giả đối với mùa xuân hà Nội trong đoạn văn?
c)Trong câu văn:”đào hơi phai nhưng nhuỵ vẫn còn phong” trong đoạn văn, từ “phong” có nghĩa là gì?
d)Qua đoạn văn, em hãy phát biểu cảm nghĩ về khung cảnh thiên nhiên mùa xuân ở quê hương em.