"Làn da ngăm rám nắng" là làn da đặc trưng của người dân vùng chài, vốn đã trải qua nhiều dầu dãi nắng mưa, nay ánh lên sự mạnh mẽ, rắn rỏi. "Cả thân hình nồng thở vị xa xăm" thể hiện sự mạnh mẽ, là thành quả lao động gian khổ sau nhiều ngày trên biển, là dấu ấn của thiên nhiên trên những con người chăm chỉ còn là hơi thở của đại dương. "Vị xa xăm" vốn là cảm nhận của thị giác, chỉ sự xa xôi, mơ hồ; nay được kết hợp với từ chỉ xúc giác "vị" khiến cho câu thơ trở nên tinh tế vô cùng. Trong từ "nồng thở" còn như ẩn chứa một sức mạnh dồi dào, bền bỉ đã được tôi rèn từ lâu trong tâm hồn để từ làn da, đôi mắt, nụ cười... đều sáng bừng sự sống. Qua hai câu thơ trên ta đã thấy được sức lao động kiên cường, chịu khó, hăng say của người dân làng chài lưới đồng thời cảm phục trước sự chăm chỉ cũng như chịu thương chịu khó của họ