1. Không thể coi từ mặt trời trong câu thơ thứ 2 là hiện tượng 1 nghĩa gốc của từ phát triển thành từ nhiều nghĩa vì đây là biện pháp tu từ ẩn dụ, là hiện tượng chuyển nghĩa tạm thời, từ " mặt trời" chỉ có giá trị ý nghĩa sâu sắc khi đặt trong hoàn cảnh này. Tác giả gọi Bác Hồ là mặt trời, vì theo cảm nhận của tác giả giữa Bác và mặt trời có những nét tương đồng
2. Cả 2 câu thơ đều mang ý nghĩa, đó là Bác tuy đã ra đi thế nhưng vẫn trường tồn, vẫn sống mãi với non sông đất nước.
+ “Vẫn biết trời xanh là mãi mãi”: Bác còn sống mãi với non sông đất nước, như trời xanh còn mãi trên đầu. Người đã hóa thành thiên nhiên, đất nước, dân tộc.
+ “Bác sống như trời đất của ta” : Cuộc đời Bác đã hoà làm một với thiên nhiên, sẽ vĩnh hằng như thiên nhiên