Chỉ với 2 câu thơ đầu trong bài thơ "Ngắm trăng", Chủ tịch Hồ đã bộc lộ phần nào được tâm trạng xốn xang, bối rối của Người trước cảnh đêm trăng đẹp. Bác sử dụng điệp từ "vô" "vô tửu", "vô hoa" để khắc họa cảnh ngục tù tối tăm, thiếu thốn về vật chất. Mà hôm nay lại là một đêm trăng đẹp khiến cho Người cảm thấy bối rối với ánh trăng. Từ những điều đó, ta thấy được rằng giữa chốn ngục tù đó mà Bác vẫn giữ được tinh thần lạc quan yêu đời vốn có. "Đối thử lương tiêu nại nhược hà" Bác sử dụng câu hỏi tu từ để tăng cảm giác tiếc nuối, có lỗi, vì không có rượu, có hoa để thưởng trăng như các thi sĩ xưa, để việc làm thơ thêm thú vị. Bằng cách sử dụng thể thơ thất ngôn tứ tuyệt giản dị mà hàm súc, kết hợp hài hòa giữa phong cách cổ điển mà hiện đại cho thấy tình yêu thiên nhiên, rung động mãnh liệt của Bác trước vẻ đẹp của đêm trăng, quan trọng là tinh thần thép của bài. Trước một đêm trăng quá đẹp, vốn là một con người tự do, lạc quan, yêu đời, 1 tâm hồn nhạy cảm, trước vẻ đẹp của thiên nhiên, khiến Bác không thể kìm lòng. Chao ôi! Người vẫn lạc quan trong mọi hoàn cảnh ngay cả trong hoàn cảnh đặc biệt bị cầm tù, bị đày dọa về thể xác.
HokTot~
@latte2007
#$wearelover$#