$Vy$ $gửi$
XIN CÂU TRẢ LỜI HAY NHẤT Ạ
Câu 1:
Khi bọn tay sai xông vào nhà, chị Dậu trong tình thế rất thảm thương:
- Anh Dậu vừa tỉnh sau một cơn thập tử nhất sinh.
- Được bà lão hàng xóm tốt bụng cho bát gạo nấu cháo.
- Anh Dậu vừa “run rẩy cất bát cháo kề vào đến miệng”.
Câu 2 :
Nhân vật cai lệ:
- Đứng đầu bọn lính ở huyện đường, chuyên đánh trói người.
- Hắn và tên lí trưởng xông vào nhà anh Dậu đòi sưu, đòi bắt, đánh,... Chỉ là tên tay sai nhỏ lại có quyền đánh người vô tội vạ.
- Hành động: cầm roi cầm thước, quát mắng,...
Cho thấy: Độc ác, hống hách, ỷ lớn hiếp yếu
⇒ Cách miêu tả chân thực, sinh động.
Câu 3:
Diễn biến tâm lí của chị Dậu trong đoạn trích:
- Ban đầu: nhẫn nhục, chịu đựng
+ Xưng "ông-cháu"
+ Nhường lời
+ Hành động: run run, chạy đến đỡ tay cai lệ,...
- Sau không chịu đựng được nữa vùng dậy phản kháng:
+ Xưng hô ông-tôi, sau đó mày-bà.
+Lời nói đầy quyết liệt thách thức.
+ Hành động mạnh mẽ, khỏe khoắn “túm cổ cai lệ, ấn dúi ra cửa,...’
⇒ Sự thay đổi thái độ của chị Dậu được miêu tả chân thực, hợp lí.
Hiện lên là một người phụ nữ giàu tình thương yêu chồng.
Câu 4:
⇒ Đặt nhan đề là để
+/ Thỏa đáng vì nó phản ánh đúng nội dung đoạn trích.
+/ Có áp bức phải có đấu tranh, áp bức càng nhiều hì sức phản kháng càng mạnh.
Câu 5:
“Cái đoạn chị Dậu đánh nhau với tên cai lệ là một đoạn tuyệt khéo”. Vì:
- Thể hiện thật rõ nét, sinh động tính cách các nhân vật.
- Tạo tình huống khéo léo.
- Ngôn ngữ kể chuyện, đối thoại, ngôn ngữ nhân vật độc đáo.
- Thể hiện được sắc thái tâm lí nhân vật.
Câu 6*:
Nguyễn Tuân nhận xét rằng Ngô Tất Tố đã “xui người nông dân nổi loạn”. Đúng là như vậy khi mà xã hội tàn bạo, vô lí, tàn nhẫn đến cực độ, người dân ắt phải đấu tranh, tránh sao được “nổi loạn” để đòi lại sự công bằng.
====================
Ngắn nhất có thể rồi ạ:(