Bà em năm nay đã <số tuổi của bà>.Bà có mái tóc bạc phơ,lớp da bà nhăn nheo và chiếc lưng còng.Bà em tính tình nhân hậu,tốt bụng,khiêm nhường.Bà rất thương em,khi bà đi,bà phải cầm một chiếc gậy để chống.Đó là lúc em xúc động nhất,những bức chân của bà phải chật vật lắm mới đi được.Ngày nào,bữa cơm của bà cũng rất đạm bạc.Cho một miếng cơm vào miệng cũng rất khó,tay bà run rẩy,mãi mới được miếng cơm.Em thương bà lắm.Bà chỉ có thể đạp xe đạp chứ không thể đi xe máy.Càng ngày,tuổi bà càng cao.Bệnh người già của bà cũng xuất hiện,trí nhớ của bà kém đi.Bà làm gì là quên cái nấy,mỗi khi bà cất đồ,vài phút sau bà đã quên mình để nó ở đâu.Bà thương em không kém ai,dù bà đi đâu cũng đều nhớ mua quà cho em.Sinh nhật em bà nhớ rất rõ,tình thương của bà đều dành cho các con và các cháu.Dù trai hay gái,bà vẫn luôn yêu thương từng đứa con,đứa cháu.Dù bà có già đến đâu,em vẫn yêu bà nhất.Em mong bà sẽ sống thật lâu để luôn ở bên em.
MONG MIK ĐƯỢC TRẢ LỜI HAY NHẤT Ạ. Cảm ơn bạn.