Đi học vừa về đến cửa đã nghe thấy rất nhiều tiếng cười, tiếng nói sao thân thuộc đến thế. A! Anh trai em về. Em chạy vội vào nhà, hai anh em ôm chầm lấy nhau mừng rỡ, bố mẹ nhìn chúng em yêu thương nhau như vậy cũng rất vui mừng.
Nhà em có hai anh em và em vừa là con gái vừa là con út trong gia đình, nên được cả gia đình chiều từ bố mẹ đến anh trai. Khi em còn nhỏ, giây phút em cảm thấy mong chờ và hạnh phúc nhất trong một ngày đó là những bữa cơm cả gia đình quây quần, kể những câu chuyện vui trong ngày và những tiếng cười giòn tan quên đi mọi âu lo, vất vả của cuộc sống. Giờ đây, anh trai em đã lên thành phố học đại học. Mấy tháng mới được về một lần.
Kì nghỉ hè của hai anh em bắt đầu bằng cuộc dạo chơi vòng quanh những con phố nhỏ, mua những cuốn sách đó là sở thích của hai anh em từ rất lâu rồi. Những con phố nhỏ khi trời vào hạ dường như nóng nực hơn, que kem mát lạnh giúp chúng em xua tan mọi oi bức. Bao kỉ niệm tuổi thơ ùa về trong tâm trí em, về những ngày hè, hai anh em được bố cho chọn những món quà như phần thưởng sau một năm học tập vất vả.
Những ngày hè trôi qua thật mau, thoáng chốc đã đến ngày anh phải trở lại trường để học tập. Ngày anh anh phải đi , cả nhà lưu luyến không rời. Anh sẽ mãi là người bạn thân thiết nhất với em, người yêu quý em nhất sau bố.