Mỗi mùa qua đi, hai hàng cây bên đường lại thay tấm áo mới. Mùa hạ, cây xanh mướt với những tán lá lấp lánh trong ánh nắng, rì rào bản nhạc cùng chị Gió. Đến thu, hai hàng cây đồng loạt nhuộm một mầu vàng tươi. Thỉnh thoảng, những chiếc lá rời cành đùa nghịch bay nhẹ xuống đất, chạm vào cỏ non. Đông sang, cành cây trơ trụi như những bàn tay gầy guộc nhô ra chạm đến trời. Cuối cùng, mùa đông đến, xua tan cái giá lạnh, thúc giục những chồi non e ấp trong vỏ cây sần sùi vươn ra tắm mình trong nắng ấm.
Câu văn có phép nhân hoá: Cuối cùng, mùa đông đến, xua tan cái giá lạnh, thúc giục những chồi non e ấp trong vỏ cây sần sùi vươn ra tắm mình trong nắng ấm.