"Tôi quên thế nào được những cảm giác trong sáng ấy nảy nở trong lòng tôi như mấy cành hoa tươi mỉm cười giữa bầu trời quang đãng" - đó chính là những lời bộc bạch của nhân vật tôi khi nhớ lại kỉ niệm ngày đầu tiên đi học của mình. Tác giả Thanh Tịnh đã sử dụng biện pháp tu từ so sánh để diễn tả tâm trạng của mình. Những cảm giác trong ngày đầu tiên đến trường được so sánh với "mấy cành hoa tươi mỉm cười giữa bầu trời quang đãng". Phép so sánh đã giúp sự diễn đạt trở nên giàu hình ảnh, đồng thời nhấn mạnh cảm giác trong sáng, tươi đẹp trong ngày khai trường đầu tiên mà nhân vật tôi đã trải qua và luôn khắc ghi trong lòng mình. Qua phép so sánh trên, ta còn thấy nhà văn là người rất nhạy cảm, giàu trí tưởng tượng, giàu sự lãng mạn.