Mở bài mở rộng:
"Vì chúa trời không thể có mặt mọi lúc mọi nơi, đồng hành cùng tất cả sinh linh nên ngài đã tạo ra người gọi là mẹ"
Mẹ, là người phụ nữ tuyệt vời. Mẹ, là người mang nặng đẻ đau chín tháng mười ngày mà hạ sinh ra con. Mẹ tần tảo sớm hôm nuôi tôi khôn lớn, khó nhọc cuộc đời ai có thể sánh bằng mẹ.
Kết bài gián tiếp:
"Đứng trước mặt mẹ, bao nhiều điều bẩn thỉu của thế gian đều đã biến mất hết"
Đúng vậy, khi đứng trước mặt mẹ, cả thế giới bỗng trở nên đẹp đẽ, tôi cảm thấy bình yên hơn, hạnh phúc hơn. Mẹ ơi, con yêu mẹ nhiều lắm