Khổ thơ là những cảm nhận của tác giả trước sự biến đổi của đất trời lúc sang thu. Bài thơ mở đầu bằng từ " bỗng" không chỉ thể hiện sự ngỡ ngàng, bất ngờ, đột ngột mà còn ta còn thấy đâu đó sự khẽ giật mình. NHà thơ bất ngờ nhận ra hương ổi, nhận ra gió se, và nhận ra cả sương chùng chình. Mùa thu đến không pải chỉ ở các hình ảnh mà nó còn đến ở cách tỏa hương, phả vào trong gió se và cách vận động nhẹ nhàng của sương tưởng như cố ý một cách chậm hơn để tạo nên sự duyên dáng, yểu điệu như bóng hình một thiếu nữ. Để rồi nhà thơ tự hỏi lòng mình " Hình như thu đã về". Hình như không phải để hỏi mà là để xác nhận cảm xúc dẫu có chưa tin hẳn. Phút giây giao mùa tự nhiên ấy, nhìn thấy rồi, cảm thấy rồi mà vẫn sững sờ, khó tin. Nhà thơ cảm nhận mùa thu mọt cách rất riêng bằng tất cả các giác quan, một mùa thu không có lá rụng như trong thơ cổ, không có màu vàng như trong thơ mới. Điều nay cho thấy một hồn thơ thật nhạy cảm và tinh tế.