Huy Cận là một trong những nhà thơ tiêu biểu của nền thơ ca hiện đại Việt Nam. Bài thơ "Đoàn thuyền đánh cá" viết năm 1958, đã khắc họa nhiều hình ảnh đẹp tráng lệ, thể hiện sự hài hòa giữa thiên nhiên và con người lao động. Điều này được bộc lộ rõ nét trong khổ thơ thứ hai của bài. Khi thiên nhiên vũ trụ bắt đầu đi vào trạng thái nghỉ ngơi thì con người lại bắt đầu công việc ra khơi đánh cá. Đó là sự tương phản giữa thiên nhiên và con người "Hát rằng...luồng sáng". Mở đầu khổ thơ là cụm từ "Hát rằng". Tiếng hát vừa diễn tả niềm vui của cư dân. Nó vừa ngợi ca sự giàu đẹp của biển cả. Nhà thơ còn sử dụng biện pháp liệt kê các loại cá: cá bạc, cá thu,... Hơn thế nữa, Huy Cận còn sử dụng biện pháp nhân hóa tinh tế "Ngày đêm dệt biển muôn luồng sáng". Trong trí tưởng tượng của ngư dân, cá bơi trên biển là cá "dệt biển". Những con cá sáng lấp láp trong ánh trắng, lướt nhanh trên mặt biền làm cho biển thêm lung linh, rực rỡ. Cũng trong sự tưởng tượng ấy, cá vào lưới là cá "dệt lưới": "Đến dệt lưới ta đoàn cá ơi". Đối với bạn đọc, bài thơ đã đem đến cho ta nhiều giá trị to lớn, quý giá. Thầm cảm ơn nhà thơ Huy Cận đã đem đến cho chúng ta những vần thơ hay đến thế này!
=> Phép thế: Nó vừa ngợi ca .... (thay thế cho "tiếng hát")
Khởi ngữ: Đối với bạn đọc