" Cô bé bán diêm" đã thành công trong việc để lại trong tâm trí người đọc hình ảnh 1 cô bé với cảnh ngộ thật xót xa. Cô bé một mình bơ vơ, giữa một không gian mênh mông trong đêm tối, rét cắt da, cắt thịt, đầu trần, chân đi đất, run rẩy vì lạnh và đói. Em không dám về nhà vì sợ những lời chửi mắng, đánh đập của bố, em trơ trọi, bơ vơ, tuyệt vọng chống chọi với cái giá rét trước ánh mắt vô cảm, thờ ơ của những người qua đường. Em cô đơn đến mức phải quẹt lên que diêm vừa để sưởi ấm lòng mình, vừa là ước mơ của em. Để cuối cùng em đã ra đi mãi mãi nhưng là đi vào bầu ánh sáng vĩ đại, vào sống trong một thế giới của ánh sáng, tình thương, nơi ấy có người bà hiền hậu thân thương, có những lò sưởi ấm, những bữa ăn thịnh soạn, những cây thông trang hoàng rực rỡ, được sống trong sự bao dung chở che và lòng độ lượng nhân từ vô hạn của Chúa. Trước khi chết vì đói, vì rét, em đã chết vì chính sự lạnh lùng, vô cảm, tàn nhẫn, ích kỉ của con người. Qua cái chết của cô bé, tác giả muốn phê phán xã hội vô tâm, ích kỉ, đồng thời dấy lên bài học về tình yêu thương con người.
- trường từ vựng về cảm xúc của con người: xót xa, thờ ơ, vô cảm, lạnh lùng