$Vy$ $gửi$
Mỗi chúng ta ai cũng đều lớn lên từ những lời ru ầu ơ ngọt ngào của bà của mẹ. Trong những lời ru ấy, ta bắt gặp hình ảnh của cánh cò trắng bay lả bay la, “bay từ cửa phủ bay ra cánh đồng”, của cô Tấm hiền dịu và của dòng sông êm đềm uốn khúc bao quanh xóm làng. Hình ảnh dòng sông vì thế mà trở nên vô cùng thân thuộc, gần gũi, nó đi ra từ lời ru và gắn bó với ta cho đến lúc trưởng thành.
Vào ban ngày, mặt nước dưới sông thay đổi tùy theo sự thay đổi của sắc trời: xanh ngắt khi mặt trời lên cao, đỏ rực lúc chiều tà. Gió bên bờ sông, làn gió thổi nhè nhẹ, dìu dịu làm những bông sen trên sông đung đưa, đưa hương sen tỏa khắp làng. Cá ở sông nhiều vô kể, nuôi sống dân làng tôi từ bao đời nay. Ở bến sông lúc nào cũng có sẵn khoảng 3,4 con thuyền chờ đưa bà con qua sông. Cứ chiều tối là lại có nhóm trẻ con tụ tập bơi lội.
Đêm xuống, những đêm trăng đẹp, dòng sông mang vẻ huyền ảo của những câu chuyện thần thoại. Những đôi nam nữ hẹn hò thường chọn sông làm nơi chứng dám cho tình yêu. Vang vọng tiếng kẻng của những con thuyền kéo cá tôm buổi khuya.
Hồi nhỏ, tôi rất thích cùng bọn trẻ trong làng thi nhau đi tìm những búp sen non, thỉnh thoảng còn nhảy xuống sông chơi làm cho quần áo ướt nhẹp.
Nhịp sống mỗi ngày vẫn như vậy nhưng dù có đi đâu xa em vẫn luôn nhớ về con sông quê hương, nhớ từng nhành cây, ngọn cỏ nơi này, nhớ cả những con người bé nhỏ với nhịp sống thầm lặng mà hối hả ở nơi đây.
================
Tham khảo đi ạ:333