Trong cuộc sống sống này,thứ gì cũng sẽ bị vơi đi,nhưng tình cảm thì còn mãi.Quả thực câu nói đó rất đúng.Em đã có một lần rất cảm động trước tình bạn bè của hai bạn nhỏ.Cụ thể là như sau :
Trên sân trường có một nhóm các bạn lớp 3 đang chơi đá cầu.Một bạn không mây bị sứt móng chân và không thể đi lại.Có mấy bạn sợ hãi đã bỏ chạy.Chỉ có một bạn ở đó nói :
- Cậu lên đi,tớ cõng cho.
- Thôi để mình tự đi.
Nhưng nhìn lời nói và cử chỉ bạn học sinh đó đoán ngay là bạn mình không thể đi được.Bạn đó liền đưa bạn học sinh bị thương vào phòng y tế.Sau 30 phút,cô y tế nói :
- Rồi.Tình hình của bạn con đã bình thường rồi.
Bạn học sinh kia vui mừng khôn xiết.Liền cùng bạn lên lớp và chuẩn bị cho tiết học tiếp theo.
Đó là câu chuyện cũ khi em còn học lớp 5.Em rất cảm kích trước tấm lòng bạn nhỏ.Chỉ mong sao cho những tấm lòng tốt sẽ được truyền rộng ra ngoài xã hội cạm bẫy này.