Từ khi còn thơ bé, em đã nằm lắng nghe tiếng mẹ ru. Những hình ảnh " con cò bay lả, bay la", những từ ngữ " gập ghềnh, lắt lẻo" đã dần in sâu vào tâm trí em. Lớn lên, em dược đi học và mỗi năm lên một lớp cao hơn. Qua sách giáo khoa , qua các bài giảng của thầy , qua sách báo đọc thêm, em dã thuộc bao nhiêu là câu văn hay câu thơ đẹp: " Tầng tầng lớp lớp bụi hồng ánh sáng đã tràn lan khắp không gian như thoa phấn lên những tòa nhà cao tầng của thành phố khiến chúng trở nên nguy nga, đậm nét. Màn đêm , mờ ảo đang lắng dần rồi ... Mặt trơi đang chầm chậm lửng lơ như một quả bóng bay mềm mại. Tiếng việt thật giàu và đẹp.
TRẠNG NGỮ MÀN ĐÊM CHỉ THỜI GIAN DIỄN RA SỰ VIỆC.