Liên tưởng thiên nhiên vũ trụ là một ngôi nhà lớn , màn đêm buông xuống như là một cánh cửa khổng lồ mà những con sóng như những chiếc then cài bảo vệ giữ gìn sự bình yên cho ngôi nhà ấy . Thiên nhiên vũ trụ đang chìm vào đêm yên tĩnh và lặng lẽ, phép nhân hóa gợi lên sự gần gũi giữa thiên nhiên với con người lao động : con người đi (..) biển đêm mà như đi trong ngôi nhà thân yêu của mình. Thanh trắc khép lại cuối mỗi câu thơ góp phần diễn tả mặt trời xuống biển rất nhanh , vũ trụ đang đi vào trạng thái nghỉ ngơi . Qua biện pháp so sánh , nhân hóa , ẩn dụ đặc sắc Huy Cận đã miêu tả thực thời khắc giữa ngày và đêm khiến cảnh điểm vào đêm thật đẹp kì vĩ , tráng lệ như thần thoại . Hai câu thơ còn thể hiện tình yêu thiên nhiên tinh thần chống giặc, Huy Cận sau Cách Mạng
Đối lập với khung cảnh thiên nhiên tĩnh lặng con người lại trở về với công việc của mình :''Đoàn thuyền đánh cá lại ra khơi"