1/
nội dung chính của đoạn thơ trên: cảnh hoang vắng và nỗi cô đơn của nhà thơ
2/
hiệu quả nghệ thuật của việc sử dụng từ láy Lơ thơ, đìu hiu: Hai từ láy “lơ thơ” và “đìu hiu” được tác giả khéo sắp xếp trên cùng một dòng thơ đã vẽ nên một quang cảnh vắng lặng. “Lơ thơ” gợi sự ít ỏi, bé nhỏ “đìu hiu” lại gợi sự quạnh quẽ. Giữa khung cảnh “cồn nhỏ”, gió thì “đìu hiu”, một khung cảnh lạnh lẽo, tiêu điều ấy, con người trở nên đơn côi, rợn ngộp. Qua đó cho thấy tâm trạng buồn đến thê lương của Huy Cận
3/
“Sâu chót vót” là cảnh diễn đạt mới mẻ, đầy sáng tạo của Huy Cận, mang một nét đẹp hiện đại. Cụm từ này vừa gợi được độ cao của bầu trời, vừa gợi được cái hun hút, thăm thẳm của vũ trụ. Không chỉ thế, phải có chữ “sâu” để không gian được nhuộm trong gam màu, gam cảm xúc buồn, trầm lắng.
4/
Qua đoạn thơ, nhân vật trữ tình bộc lộ tâm trạng : nỗi bơ vơ, cô đơn, một nỗi buồn khôngđáy . chới với, rợn ngợp khi đối diện với không gian dài rộng của vũ trụ
5/
- Cổ điển: các thi liệu quen thuộc trong Đường thi như: sông, tròi, nắng, cuộc sóng con người thì buồn tẻ, chán chường với " vãn chợ chiều", mọi thứ đã tan rã, chia lìa
- Hiện đại: " sâu chót vót" là cách diễn đạt mới mẻ của tác giả, vừa gợi độ cao của bầu trời, vừa gọi cái hun hút, thăm thẳm của vũ trụ
6/
Câu thơ Củi một cành khô lạc mấy dòng mang dáng dấp của một câu thơ hiện đại, khác hẳn với những câu thơ trên. Hình ảnh củi một cành khô là một chi tiết chân thực, nôm na, gần gũi với đời thường. Điều này ít gặp trong thơ ca cổ điển mà thường xuất hiện trong thơ hiện đại, là sự cách tân trong thơ Huy Cận. Hình ảnh cành củi khô bập bềnh trôi dạt lạc lõng gợi ra sự nhỏ bé cô đơn. Tác giả sử dụng biện phpá nghệ thuật đối lập giữa cái nhỏ bé, mong manh của " củi một cành khô" và cái mênh mông bao la của " lạc mấy dòng" tô đậm tâm trạng buồn, cô đơn, lẻ loi. Nếu liên tưởng dòng sông là dòng đời thì cành củi khô là hình ảnh của thân phận cô đơn, lạc lõng không biết trôi dạt về đâu.