Câu 1: Đây là lời độc thoại. Lời thoại là một lời than, một lời nguyền xin thần sông chứng giám nỗi oan khuất và tiết hạnh trong sạch của nàng. Lời thoại đã thể hiện nỗi thất vọng đến tột cùng, nỗi đau cùng cực của người phụ nữ phẩm giá nhưng bị nghi oan nên tự đẩy đến chỗ tận cùng là cái chết.
Câu 2:
_ Các điển tích được sử dụng trong đoạn văn: "ngọc Mị Nương"; "cỏ Ngu mĩ".
_ Tác dụng của việc sử dụng các điển tích: Ca ngợi tấm lòng chung thủy, son sắt của Vũ Nương. Sống thì nuôi con chờ chồng, chết vẫn giữ lòng trong sáng, thủy chung, trước sau như một.
Câu 3: mình vẫn còn đang suy nghĩ
Câu 4: Chi tiết quan trọng nhất là chi tiết cái bóng. Vì chính chi tiết cái bóng đã làm cho Trương Sinh tỉnh ngộ về tai họa mà mình đã gây ra.