1.
Đoạn thơ trên trích trong bài thơ: ánh trăng
Của Nguyễn Duy
2.
-" Ta" ở đây là nhân vật trữ tình đã lãng quên đi quá khứ - tác giả
- Hành động " giật mình" ở đây không đơn thuần là một phản xạ tự nhiên của con người, mà đó là sự đánh thức làm thức tỉnh những gì trong quá khứ. Để con người nhận ra những giá trị trong quá khứ mà mình đã vô tình lãng quên.
3.
- Từ láy: vành vạnh, phăng phắc.
-Giá trị biểu cảm: Từ láy "vành vạnh" như diễn tả hình ảnh vầng trăng tròn đầy, tỏa sáng trong thiên nhiên bao la, bên cạnh đó nó còn là biểu tượng cho quá khứ nghĩa tình, vẫn tròn đầy, không hề thay đổi
Từ láy" phăng phắc" như nhân hóa hình ảnh vầng trăng qua một cách nhìn thật nghiêm nghị, song cũng thật bao dung, độ lượng trước những lỗi lầm của con người vô tâm.