CÂU 1:
-Đoạn văn trên được trích từ tác phẩm Lão Hạc của nhà văn Nam Cao
- Nội dung chính của đoạn trích trên: kể về sự việc ông Ba, người bạn thân của Lão Hạc sau khi câu chuyện mà Bình Tư kể lại đã hiểu lầm Lão Hạc và trách khứ cho số phận người nông dân nghèo hèn hết đường sống
- PTBĐ chính : Biểu cảm
CÂU 2:
Dấu ba chấm trong đoạn trích trên có tác dụng: Tỏ ý còn nhiều sự vật, hiện tượng tương tự chưa liệt kê hết, thể hiện chỗ lời nói bỏ dở hay ngập ngừng, ngắt
CÂU 3:
Thán từ: Hỡi ơi
Tình thái từ: ấy, ư
Tác dụng: làm cho đoạn văn thêm sinh động, hấp dẫn, giàu màu sắc
CÂU 4:
Các câu văn văn trên là suy nghĩ của ông giáo về lão Hạc, có thể thấy ông giáo đã hiểu lầm lão Hạc, nghĩ rằng lão đã bị tha hóa
CÂU 5:
Truyện ngắn Lão Hạc của Nam Cao giúp ta hiểu về tình cảnh thống khổ của người nông dân trước cách mạng. Đó là nỗi đau của người chồng mất vợ, người cha mất con. Những ngày tháng xa con, lão sống trong nỗi lo âu, phiền muộn vì thương nhớ con vì chưa làm tròn bổn phận của người cha.
CÂU 6:
Đoạn văn là lời độc thoại của nhân vật tôi khi nghe Binh Tư nói mỉa mai về việc lão Hạc xin bả chó. Lời độc thoại nội tâm là dòng suy nghĩ của nhân vật “tôi” về tình cảnh, về nhân cách của lão Hạc. Nhân vật “tôi” ngạc nhiên và ngỡ ngàng. Con người đáng kính, đáng trọng và đáng thông cảm như lão Hạc mà cũng bị tha hoá thay đổi nhân cách. Nhân vật “ tôi” thấy buồn và thất vọng vì nếu như vậy thì bản năng con người đã chiến thắng nhân tính, lòng tự trọng của con người không giữ được chân họ trước bờ vực của sự tha hoá. Một loạt các câu văn cảm thán đi cùng những dấu chấm lửng trong đoạn văn đã góp phần bộc lộ dòng cảm xúc nghẹn ngào của nhân vật tôi thưong cho lão Hạc và buồn cho số kiếp của con người. Suy nghĩ của ông giáo trong đoạn văn chứa chan một tình thưong và lòng nhân ái sâu sắc