''Đau đớn thay phận đàn bà
Lời rằng bạc mệnh cũng là lời chung''
Tiếng than đau xót, nghẹn ngào kia không chỉ vang lên trong những dong thơ huyết lệ của đại thi hào Nguyễn Du mà còn nức nở, xót xa trong trang thơ chứa đựng dòng thơ đầy xúc động của Đặng Trần Côn, Đoàn Thị Điểm . Qua khúc ngâm về người vợ có chồng đi lính. Tác giả ( dịch giả tương truyền ) đã để lại biết bao cảm xúc lắng đọng cùng tâm sự cô đơn, lẻ bóng, nhớ nhung, sầu muộn của nhân vật trữ tình mà lắng đọng nhất là 8 dòng thơ đầu trong đoạn trích'' Tình cảnh lẻ loi của người chinh phụ''
Đoạn trích là một trong những đoạn trích nức nở nhất trong''Chinh phụ ngâm''. Tác phẩm được ra đời mang bóng dáng thế kỉ XVIII với nội chiến niên miên, đất nước loạn lạc trong tình cảnh bi kịch ấy , trai tráng phải lên đường dấn thân nơi biên ải xa xôi . Đoàn Thị Điểm đã cảm thời thế xót thương cho thân phận , nỗi lòng của người chinh phụ mà viết lên tác phẩm. Cùng với đó , thi sĩ Đoàn Thị Điểm đã chấp bút thổi hồn vào khúc ngâm với bản chữ nôm đầy sắc sảo theo nối song thất lục bát khiến tác phẩm càng thêm lắng đọng.(Thể loại bạn tự viết nhé!!!!)
''Sau phút chia li'' đầy lưu luyến, bị rịn tưởng chừng người chinh phụ sẽ trở về căn phòng ấm áp và nguôi ngoai nỗi xót xa , nghẹn ngào. Nhưng không , chính sau giây phút đau đớn kia, cuộc đời bi cực của nàng mới thực sự bắt đầu. Nàng chìm trong biết bao khắc khoải, buồn thương đến quặn thắt nỗi lòng:
''Dạo hiên vắng thầm gieo từng bước
Ngồi rèm thưa rủ thác đòi phen.''
Chắc hẳn ai đã 1 lần thấu hiểu nỗ niềm hạnh phúc của người phụ nữ khi nghĩ về người thương yêu. Đó không phải là bước chân nhẹ tênh của niềm vui rạng rỡ như Thúy Kiều'' xăm xăm băng lối nước khuây một mình'' đến gặp chàng Kim cũng là khoảng không gian vắng lặng ấy nhưng với người chinh phụ nào thấy đâu 1 chút vui mừng. Nàng ''thầm gieo từng bước'' đầy nặng nề, mệt mỏi những bước đi chất chứa 1 car trời thương nhớ cả những cô đơn, lẻ bóng nơi hiên nhà vắng vẻ , hiu quạnh.
Người chinh phụ buông rèm , cuốn rèm biết bao lâu trong vô thức hành động tưởng chừng vô nghĩa nhưng ẩn sau đó là tâm trạng ngổn ngang , khắc khoải, trăm mối đơn côi, giằng xé trái tim . Nỗi niềm ấy có khác nào tâm sự của cô gái trong ca dao xưa''khăn rơi xuống...khăn vắt trên vai'' có thể thấy nhân vật trữ tình được đặt gữi không gian vắng lặng , u sầu cùng những hành động bộn bề , tâm trạng để bộc lộ biết bao nghẹn ngào buồn tủi trong tình cảng cô đơn lẻ loi.
Cảm giác nhớ nhung tha thiết vừa lo lắng cho sự an nguy của ck. Nỗi nhớ đó cùng vs tâm trạng mong ngóng đợi tin của ck dồn nén ở người chinh phụ , tạo ra cảm giác buồn tủi vs nv trữ tình.Chẳng những thé càng mong ngóng đợi chờ thì kq lại chẳng được j.
''ngoài rèm thước chẳng mách tin''
''thước'' là loại chim báo tin lành , báo tin người đi xa trở về.Thế mà ngay trg lúc này con chim thước lại im lặng làm cho nỗi khắc khoải mong chờ trong lòng người chinh phụ lại yawng lên gấp bội.ngưng khung cảnh đau buồn này thig chỉ có ngộn đèn làm bạn vs nàng
''trg rèm dường đã có đèn biết chăng''
tâm trạng quá cô đơn đã làm cho nàng phải thốt lên câu hỏi liệu ngọn đèn dầu mờ ảo ấy có thấu hiểu nỗi lòng của nàng , có chiếu sáng được can tâm đang mong nhớ ck của nàng . Câu hỏi tu từ là tâm trạng của người chinh phụ, câu hỏi nhưng k có câu trả lời, nv trữ tình hỏi ngọn đèn- 1 vật vô tri vô giác , dường như đang muốn được bày tỏ nỗi lòng của mình. Đó chính là lời than thở ,hi vọng của nàng, nỗi khắc khoải chờ đợi đã trở lên day dứt k yên.
''rèm có biết.................
...................mà thôi''
Từ ''bi thiết'' đã bộc lộ nỗi buồn đau đớn như mài như cắt như xé nỗi lòng .Cùng vs đó là điệp từ bắc cầu ''đèn biết chăng- đèn có biết'' diễn tả nỗi lúng túng, nỗi buồn dài của người chinh phụ. H/ả ''đèn'' đã được lặp lại 2 lần , nx trữ tình đã giải tỏa tâm sự vs ngọn đèn nhung 1 vạt vô tri vô giác như v làm sao hiểu được caem giác của người chinh phụ ấy. Nv trữ tình lại ôm nỗi cô đơn , buông bã 1 mình nhìn màn đêm tĩnh mịch như v lòng nàng lại càng thêm quặn thắt. Ngọn đèn là hình ảng gợi cảm giác sum họp, ấm áp nhưng đối vs nàng nó như càng khắc sâu nỗi cô đơn, buồn bã trong lòng nàng.
''buồn rầu......................
hoa đèn kia.....................''
trong sự im lặng dằng dặc , dưới ánh đèn đêm thăm thẳm, người chinh phụ chỉ có biết trò chuyện vs cái bóng của mình, vs ngọn đèn gợi cho ta cảm nhận được nỗi cô đơn khắc khoải và vô vọng của người chinh phụ .
Bút pháp tả cảnh ngụ tình được vận dụng đầy tinh tế làm nổi bật bức tranh k gian tĩnh mịch , cô đơn, lẻ bóng của người chinh phụ.Ârn sau đó là nỗi niềm ,nỗi xót thương cho người phụ nữ cùng lời tố cáo đanh thép chiến tranh phi nghĩa để làm sáng dậy khát vọng sum vầy hạnh phúc lứa đôi.