Đoạn văn trích trong truyện ngắn Lặng lẽ Sa Pa của Nguyễn THành Long. Trong đoạn văn, ta thấy được ngòi bút tinh tế của ông khi phát hiện vẻ đẹp của thiên nhiên Sa Pa. Những hình ảnh nhân hóa trong đoạn văn thât giàu sức gợi. Đó là "nắng len tới, đốt cháy dừng cây", những ngón tay bằng bạc, cái nhìn bao che, mây bị năng xua. Bức tranh thiên nhiên hiện lên vô cùng rực rỡ, vô cùng sống động. Đặc biệt, nhà văn còn dùng hình ảnh so sánh "những cây thông chỉ cao quá đầu" tạo một liên tưởng thú vị trong sự gắn bó với con người. Nói quá "đốt cháy rừng cây" cho bạn đọc thấy được sức mạnh của nắng, của vẻ đẹp thiên nhiên tinh khiết, ngập tràn sức sống. Nguyễn THành Long tạo nên những câu văn rất giàu chất thơ. Ở đó ta bắt gặp một hình ảnh của mây mà đa chiều, mà ấn tượng. Nhưng đồng thời, ta cũng thấy được bức tranh thiên nhiên nhẹ nhàng, rung động, tinh tế và thi vị. HÌnh ảnh liệt kê "nắng, cây thông, mây" đan cài, gắn kết làm hoàn thiện khung cảnh Sa Pa tinh tế, nhẹ nhàng. Sa Pa đẹp còn với màu sắc của nắng, của cây tử kinh mà ta như bước vào thế giới của những điều đẹp đẽ, tinh túy. Mỗi một hình ảnh bình dị đều được nhân hóa trở nên gắn kết, đặc biệt và thêm phần độc đáo. Nguyễn Thành Long viết truyện và như làm thơ. Chất thơ làm bạn đọc rung động, xúc động và thấy thêm yêu, thêm trân trọng cái đẹp của Sa Pa tĩnh lặng. Sau cái vẻ bình dị ấy là cái đẹp nhẹ nhàng, cái đẹp của sức sống, của sự sinh sôi, của lòng người nhiệt huyết. Nguyễn Thành Long gửi vào đó bao yêu thương, trân trọng và cả niềm tự hào thiết tha.