Câu 1: Thành ngữ " Xanh như lá, bạc như vôi" $\to$ Đừng bao giờ phụ bạc lấy tình duyên mà phải bén lại với nhau, chứ đừng nên bạc bẽo, nhạt như vôi, xanh như lá.
Câu 2:
"Có phải duyên nhau thì thắm lại,
Đừng xanh như lá, bạc như vôi. "
Thật vậy" Đừng xanh như lá, bạc như vôi " Đúng thế, mời mà như mắng người ta.
Tuy nhiên lời thơ ngẫm cho kĩ, không chỉ thể hiện cá tính ngang tàng của Xuân Hương…. Biết bao trải nghiệm cay đắng trong đời tình ái của mình và của nhiều phụ nữ trong xã hội cũ đã gửi vào trong lời thơ ấy. Ở cái thời phong kiến trọng nam khinh nữ, cái thời mà trai thì tha hồ mà năm thê bảy thiếp, nhưng gái chính chuyên chỉ có một chồng ấy, tìm ra được tình yêu chân thật thuỷ chung ở bọn đàn ông thật khó vậy thay.
Xuân Hương biết vậy, nên tiếp liền theo lời mời trầu là một ý răn đe: có yêu thì yêu cho chân thật để tính chuyện lâu dài, đừng giở cái trò cợt bướm trêu hoa, giữa đường quất ngựa truy phong như cái thằng Sở Khanh tráo trở kia thì không xong đâu.