Reading 4: The wind controls our planet's weather and climate. But how much do we understand about this complete force (1) ____can kill and spread fear. One night of October 15, 1987, the south of England was (2) ____ by strong winds. Gusts of over 130 km/h blew through the region. Nineteen people were killed, £1.5-billion worth of damage was (3) ____ and 19 billion trees were blown down in just a few hours. Although people thought of this as hurricane, the winds of 1987 were only a (4) ____ 7 storm. They remain far better known than much more serious storms of January 25, 1990, when most of Britain was hit by daytime winds of up to 173 km/h. On this occasion, 47 people were killed, even though, unlike in 1987, the weather forecasters issued accurate warnings. Extreme weather events such as these are dramatic reminders of the (5) ____of the wind. It is one part of the weather that people generally do not give a second thought to, but across the world, the wind plays a crucial role in people's lives. 1. A. what B. when C. which D. where 2. A. occurred B. beaten C. attacked D. struck 3. A. created B. caused C. resulted D. paid 4. A. power B. length C. strength D. force 5. A. strength B. pressure C. power D. roar

Các câu hỏi liên quan

I - Đọc, hiểu văn bản "Một bà lão chống gậy qua đường giữa dòng xe cộ tấp nập. Một em học trò phía bên kia đường nhìn thấy, nhận ra sự nguy hiểm đối với bà lão liền vội chạy tới: “Bà ơi, bà đưa tay cháu dắt bà qua”. Bà lão móm mém nở một nụ cười thân thiện. “Cảm ơn cháu! Cháu thật ngoan!”. (…) Một người ăn xin khốn khổ, đói rách, vận bộ áo quần đen nhuốc, chân tay run lên vì cơn đói hành hạ. Người hành khất bước chân vào một quán cà phê, ngả nón xin tiền, mong được bố thí vài trăm bạc lẻ để mua chiếc bánh mì. Khách uống cà phê vẫn thản nhiên rít thuốc, ánh mắt lạnh lùng vô cảm. Ông lão hành khất đến bên người bán vé số đang giao vé cho khách, và lại chìa chiếc nón ra. Người bán vé số vùi tay vào túi quần, lôi ra mấy tờ bạc nhàu nát bị vo tròn, lấy ra một tờ, vuốt phẳng và bỏ vào nón của ông lão. Ông già cảm động run run, ông không nói một lời cảm ơn mà cúi mái đầu xuống, ánh mắt lộ ra một sự biết ơn vô cùng. Thì ra, ông ấy bị câm. Trong cuộc sống có biết bao nhiêu sự cảm ơn có lời và không lời như thế. Với những người có văn hóa, “cảm ơn” là lời nói được sử dụng hàng ngày, những lời luôn được cất lên bằng tất cả thái độ lịch sự và tình cảm chân thực nhất. Nhưng tiếc rằng, vẫn còn không ít thanh niên chưa nghĩ vậy. Họ coi lời cảm ơn chỉ là những lời khách sáo, vì thế, chẳng cần phải nói ra. Hình như những bạn ấy vẫn nghĩ một cách đơn giản rằng nói lời cảm ơn hay làm những cử chỉ biểu lộ sự biết ơn là “vẽ chuyện”, chỉ làm mất đi sự thân tình và tăng thêm xa cách mà thôi. Thế nhưng, cuộc sống hiện đại và yêu cầu về quy tắc giao tiếp giữa người với người đòi hỏi chúng ta phải tập làm quen với lời “làm ơn” và sau đó là “cảm ơn”. Thật hạnh phúc khi ta làm được việc có ý nghĩa, một điều tốt đem lại niềm vui, hạnh phúc cho người khác, kéo mọi người lại gần nhau hơn. Và cũng sẽ hạnh phúc không kém khi chúng ta thấy mình đã không dửng dưng, bạc bẽo vì đã biết tri ân người giúp đỡ mình bằng những lời nói xuất phát từ đáy lòng, chân thành, lịch thiệp: “Cảm ơn” ( Theo Thanhnienonline ) Câu 1: Xét về mục đích nói, những câu sau thuộc kiểu câu gì? "Một bà lão chống gậy qua đường giữa dòng xe cộ tấp nập. Một em học trò phía bên kia đường nhìn thấy, nhận ra sự nguy hiểm đối với bà lão liền vội chạy tới: “Bà ơi, bà đưa tay cháu dắt bà qua”. Bà lão móm mém nở một nụ cười thân thiện:" Cảm ơn cháu!Cháu thật ngoan!" Câu 2: Theo tác giả vì sao lời cảm ơn mang lại hạnh phúc cho con người? Thái độ của tác giả trong đoạn trích trên như thế nào? Câu 3: Nhận xét về hàn vi của em học sinh đưa bà cụ qua đường? Giúp em nhanh đi mọi người Mai em thi học kì rồi 😭😭