Trong đoạn trích "Kiều ở lầu Ngưng Bích", tác giả Nguyễn Du có viết: "Tưởng người dưới nguyệt chén đồng. Tin sương luống những rày trông mai chờ Bên trời góc bể bơ vơ Tấm son gột rửa bao giờ cho phai Xót người tựa cửa hôm mai Quạt nông áp lạnh những ai đó giờ? Sân lai cách mấy nắng mưa Có khi gốc tử đã vừa người ôm " 1. Nêu nội dung chính của đoạn thơ trên bằng một cầu văn, trong đó có thành phần trạng ngữ? 2. Tìm hai điển cố trong đoạn thơ trên và nêu hiệu quả nghệ thuật của cách sử dụng điển cố đó? 3. Trong đoạn trích, khi nói đến nỗi nhớ của Thúy Kiều hướng tới Kim Trọng, tác giả đã sử dụng từ "tưởng" còn khi nói tới nỗi nhớ của Thúy Kiểu dành cho mẹ cha, tác giả lại dùng từ "xót". Hãy phân tích ngắn gọn sự đặc sắc, tinh tế trong cách dùng từ ngữ đó. Mọi người giúp em với ạ <3

Các câu hỏi liên quan