Hai câu thơ đầu tiên của bài đã giới thiệu cho ta hiểu về miền quê nhà thơ. Đó là làng quê làm nghề chài lưới và "cách biển nửa ngày sông". Nhà thơ đã cho ta những hình dung cụ thể về những người dân vùng biển cùng công việc lao động vất vả của họ. Đặc biệt, đó còn là bức tranh ra khơi của người ngư dân. Khugn cảnh trời trong, nắng nhẹ đã tiếp bước cho người dân chài nơi đây. Cảnh biển vào bình minh thật đẹp tươi với "Gió nhẹ, nắng mai hồng". Trong bức tranh thiên nhiên ấy, nõi bật lên là hình ảnh của những người trai tráng đi đánh cá. Họ lam lũ nhưng tinh thần khí thế thì luôn hăng say. Hình ảnh con thuyền được so sánh "như con tuấn mã" hiện lên thật uy nghi, đẹp đẽ. Trên con thuyền ấy là khí thế, là sự dũng mãnh của người dân chài làm chủ biển khơi. Họ liệu có sợ sóng to biển động? Có lẽ khí thế, tinh thần ấy đã làm át đi tất cả. Những động từ mạnh như "hăng", "phăng" đã giúp ta cảm nhận được sự mạnh mẽ của đoàn người cùng khí thế hùng tráng trong công cuộc ra khơi. Ôi chao, hình ảnh thật đẹp và lớn lao khi được nhà thơ đặt trong trường liên tưởng giàu sắc thái biểu cảm. Với câu thơ cuối, so sánh, ẩn dụ làm lời thơ thêm muôn phần cảm xúc. Cánh buồm mang vẻ đẹp lãng mạn và thể hiện sự thi vị hóa của thi nhân. Trong cánh buồm căng ấy, ta như cảm nhận được tinh thần, khí thế của con người nơi biển khơi. Tóm lại, với tám câu thơ, Tế Hanh đã cho bạn đọc đến với những khám phá về con người, về công việc lao động của người dân vùng biển.