Bạn tham khảo đoạn văn sau nhé:
Quê hương - hai tiếng thân thương ấy là điều quý giá nhất trong cuộc đời mỗi người. Quê hương là dòng sông, là bến nước là con đò. Quê hương là những chiều tung tăng trên đồng cùng chúng bạn thả diều, chăn trâu. Lũ trẻ nhỏ cứ ngẩng đầu lên trời ngắn nhìn con diều nhỏ. Con diều bay cao, bay xa như chở bao ước mơ của những đứa trẻ bay xa mãi. Quê hương là những sáng bình minh tươi đẹp. Ông mặt trời từ từ nhô lên sau dãy núi đằng xa, bé sương còn e ấp nép mình trong từng chiếc lá. Quê hương là những chiều hoàng hôn chiếm trọn tâm hồn mỗi người. Ông mặt trời xuống núi đi ngủ sau một ngày dài vất vả. Quê hương là những dáng hình thân thuộc của mẹ, của cha, của anh chị em chúng ta. Ai ơi dẫu đi đâu bao xa, xin đừng quên đi hai tiếng quê hương thân thương ấy.
- So sánh: Con diều bay cao, bay xa như chở bao ước mơ của những đứa trẻ bay xa mãi.
- Nhân hóa:
+ Ông mặt trời từ từ nhô lên sau dãy núi đằng xa, bé sương còn e ấp nép mình trong từng chiếc lá
+ Ông mặt trời xuống núi đi ngủ sau một ngày dài vất vả