tan học, tôi lại nhớ đến bước trên con đường quen, nơi mà trước đây tôi và Mai . một người bạn thân thiết từ nhỏ của tôi có bao nhiêu là kỉ niệm, vui có, buồn có. Nhưng có lẽ kỉ niệm về ngày Mai dạy tôi chạy xe đạp làm tôi nhớ mãi
Ngày ấy, Mai sống cùng bà ngoại ở cạnh nhà tôi, bởi Mai là con gái nên chúng tôi cũng dễ dàng trở nên thân thiết với nhau. Mai là một cô bé rất đáng yêu,dịu dàng, hay cười và hơn tôi rất nhiều điều khác. Mai có một làn da trắng với mái tóc ngắn so le khiến cô bé trở nên mạnh mẽ. Tôi yêu mến Mai ở sự mạnh mẽ .Mai chưa lần nào khóc!
Sáng nào cũng thế, Mai đều qua nhà tôi và rước tôi đi học. Không phải nhà tôi không có xe mà chỉ vì tôi không biết chạy xe đạp. Cứ như thế mà Mai chở tôi mấy năm liền. Cho đến những ngày cuối Lớp 2, đó là ngày cuối tuần, tôi đứng trông mãi mà không thấy Mai đến. Thế là tôi bèn đi qua nhà Mai xem cô có ngủ quên hay không. Đến nhà thì bà ngoại Mai bảo rằng Mai đã đi học rồi. Tôi bắt đầu thấy nóng rơ trong người. Và tôi đi bộ đến trường với sự giận dữ. Có lẽ lúc nhỏ tôi là cô bé được chìu chuộng nên tôi hay tỏ ra khó chịu khi có việc không vừa ý mình. Giờ nghĩ lại thấy mình thật quá đáng!!
Đến lớp, tôi tiến về Mai liền.
– Mai! Sao hồi sáng Mai không chở Chi? Để Chi đi bộ đau chân rồi nè!!
Mai vẫn điềm nhiên và nói với vẻ nghiêm khắc:
– Sau này Mai sẽ không chở Chi đi nữa đâu! Chi lớn rồi chứ còn bé gì đâu. Sáng mai Mai sẽ chỉ cho Chi chạy xe đạp!
Mai nói bấy nhiêu rồi đi ra ngoài, tôi cũng chả nói được điều gì. Sáng hôm sau, Mai bắt đầu tập cho tôi chạy xe. Tôi rất nhát nên khi leo lên xe, đạp được hai, ba vòng đã ngã. Cứ như thế, tôi không chịu được nữa, tôi bắt đầu khóc.
– Chi không tập nữa đâu, té đau lắm!!
– Té đau thì cứ khóc, khóc xong phải đứng lên mà tiếp tục. Nếu không sẽ thất bại mãi đấy.
Câu nói lúc này của Mai khiến tôi có thêm động lực, tôi bắt đầu luyện chạy xe đạp nhiều hơn… Và rồi tôi đã thành công. Hôm ấy tôi sang nhà Mai để khoe kết quả của mình. Thế nhưng, tôi đã rất bất ngờ khi biết rằng bố mẹ Mai đã chở Mai ra Huế. Tôi như không tin vào sự thật nữa. Và đến bấy giờ tôi mới hiểu được câu nói của Mai ” sẽ không chở Chi đi học nữa “… Tôi đứng lặng, nước mắt bỗng rơi.
Ngày hôm nay, tuy mỗi đứa đã mỗi nơi, nhưng tôi vẫn không sao quên được hình bóng của Mai. Tuy đó chỉ là một kỉ niệm nhỏ nhưng nó sẽ mãi mãi là một kỉ niệm. Một khinh nghiệm sống trong đời tôi: “Té đau thì cứ khóc, khóc xong phải đứng lên mà tiếp tục”. Giờ này nơi đâu đó, chắc Mai cũng đang nghĩ về tôi.