Bạn tham khảo
Trăng là nguồn cảm hứng bất tận của thơ ca Việt Nam là h/a quen thuộc trong thơ văn xưa nay , Lý Bạch đã từng nâng chén cùng trăng sáng trên nơi cao để thấm thía nỗi cô đơn mình với bóng . HCM cũng coi trăng là tri kỉ tri âm . Dù đã mòn lối trong thơ ca của văn nhân bao đời nhưng đến với Ánh Trăng của Nguyễn Duy người đọc vẫn cảm thấy có cảm xúc mới mẻ những suy nghĩ chiêm nghiệm lý thú bài thơ để lại ấm tượng trong lòng người đọc về đoạn
'' Thình lình đèn điện tắt
....... .................................
Đủ cho ta giật mình ''
Cna.204~~~Kirito
Xin ctlhn