Vẽ anime tuyệt vọng đi hoặc làm thơ buồn nha, mình buồn quá
Ngoài lề : Xung quanh tôi giờ là 1 bóng đêm mịt mù, u tối ,ko có bất kì 1 kì vọng nào nữa. Đã có lần có 1 luồng sáng nhỏ nhoi chiếu tới nhưng tôi không thể nào giữ ánh sáng nhỏ nhoi ấy ở cạnh tôi, ko thể nào khiến cho ánh sáng ấy ko đi và tôi muốn ánh sáng đó sẽ ở bên tôi, soi sáng cho tôi trong những ngày tháng u tối đó. Nhưng thực chất sẽ ko bao giờ như vậy. Ánh sáng đó chiếu qua tôi 1 cách nhẹ nhàng như ko có chuyện gì xảy ra và dần dần biến mất. Giờ chỉ còn mình tôi với màn đêm, nước mắt tôi cũng đã rơi nhiều rồi nên bây giờ tôi phải thay đổi, phải thay đổi để tôi ko còn sợ hãi và rơi nước mắt trước 1 thế giới tối tăm này nữa. Hãy để cho nhân cách" quá hiền và dễ tin người " của tôi chết đi và đừng bao giờ cố gọi cái nhân cách đã làm tôi đau khổ trỗi dậy nữa. Tui thấy thật là nhẹ lòng khi nói những điều này ra, tôi mong rằng tôi sẽ ko có những kí ức này trong đời tôi