1. Mở bài:
+Mở bài gián tiếp:
-Những ngọn lửa dần rụi tàn, lẳng lặng rơi xuống bên đôi vai người học trò. Đâu đó, trong những trang sách còn vươn vấn lại những ngọn lửa mùa Hạ cuối cùng. Phượng đã héo tàn, những chiếc lá vàng rơi như đưa tiễn mùa Hạ, đưa tiễn một thứ quan trọng đối với những cô cậu học trò...
+Mở bài trực tiếp:
-Hạ đi Thu đến. Những tia nắng gắt gao truy đuổi cái bóng núp sau chiếc lá giờ đã không còn. Thay vào đó đã là những cơn gió khô khốc của mùa Thu, mang theo những chiếc lá vàng, mang theo những nuối tiếc của học trò.
2. Kết bài:
+Kết bài mở rộng:
-Mùa Thu đẹp như thế đó, nhưng ít ai tiếc nuối khi mùa Thu lướt qua. Để rồi một mai, họ sẽ phải hối tiếc khi không trân quý những chiếc lá tinh túy đó, những cơn gió chắt chiêu đó. Họ hối hận khi họ không thể lưu giữ một kỉ niệm đẹp đẽ nào với mùa Thu. Hỡi ai ơi, hãy tận hưởng từng phút giây, hãy tạo nên những kỉ niệm đẹp trong đời, để rồi sẽ không phải hối hận...
+Kết bài không mở rộng:
-Mùa Thu rất đẹp, tuy không có nét ấm áp của mùa Xuân, không có những kỉ niệm tuổi thơ của mùa Hạ, cũng không có những mầm cây lặng lẽ ngủ say của mùa Đông, nhưng nó mang những cơn gió chắt chiêu từ thiên nhiên, những tinh túy của lá vàng. Đến cùng, mùa Thu cũng lưu giữ cho nó những nét đẹp riêng của mình.