@isa
Ngày xưa, trong khu rừng , tôi và Bê Vàng sống bên nhau. Chúng tôi rất thân thiết dường như ko bao giờ xa cách nhau. thế nhưng năm ấy hạn hán xảy ra, aai ai cũng đều khó khăn, Chúng tôi cũng vậy. Ngày ngỳ qua đi, Chúng tôi chờ mòn mỏi cũng ko thấy 1 giọt mưa. Cánh rừng khô héo, ko thể tìm ra ngụm nước hay chiếc lá non nào. Bê Vàng và tôi cùng nhau đi tìm cỏ nhưng rồi cũng đành thất vọng. Những ngọn cỏ còn xót laị đều ráat ít. Những ngụm nước xót lại cũng ko còn nx. Tôi rất thương bê vàng. Rồi một buổi nắng mùa hè oi bức, Bê Vàng thức dậy rất sớm, để chuẩn bị cho chuyến đi củ mk và quyết định tmj biệt tôi. Nhiều ngày qua đi, tôi ko thấy bê vàng trở về bèn đi tìm. Tìm khắp, tìm khắp mặc cho đôi chân rã rời, đói khát,....Gọi mãi, gọi mãi : bê!bê!Tiengs gọi ấy dù cho bê vàng koong nghe thấy nhưng nó ẩn chứa mộttình bạn sâu sắc khiến người đọc cảm động bt bao.
Chúc bn hc tốt :33