Thiên nhiên tươi đẹp đã ban tặng cho chúng ta bao nhiêu vẻ đẹp kì thú, say mê lòng người. Nhưng có lẽ ánh trăng là món quà tuyệt diệu nhất đối với em, quý hoá nhất do tạo hoá ban tặng
Khi màn đêm buông xuống, bóng tối mờ nhạt dần dần bao trùm khắp làng xóm. Những ngôi sao hiện lên mờ ảo rồi sau đó rõ dần. Chẳng bao lâu mặt trăng đã bắt đầu ló rạng to, tròn như chiếc mâm bạc đường bệ đặt trên bầu trời trong vắt, thăm thẳm cao. ánh trắng bàng bạc nhuộm khắp cây cối, ao hồ. Mặt sông mỉm cười vì thấy mình đẹp hơn khi mặc bộ đồ tím có vầng trăng sáng và có hàng ngàn ngôi sao lấp lánh như được dát bạc. Cỏ cây hoa lá lặng im, yên lặng như thấy hết được vẻ đẹp của đêm trăng hôm nay. Luỹ tre được ánh trăng soi vào thì đẹp hơn lên và như cảm nhận một thứ mà ánh trăng ban tặng cho mình, chị tre lại ca lên khúc nhạc đồng quê du dương và êm đềm biết mấy! Thảm lúa vàng dập dờn trước gió nhấp nhô gợn sóng như từng lướt sóng nối đuôi nhau đến tận chân trời. Sao mà cảnh đêm trăng lại im ắng tĩnh mịch đến vậy! mọi người đáng say sưa ngắm trăng. Lũ côn trùng cất tiếng kêu ra rả như viết lên khúc nhạc về đêm. Cây lá như được rắc lên nhưng hạt vàng từ trên trời rơi xuống vậy. Hương lúa tạo với hơi sương tạo nên hương thơm nhẹ dịu khó tả. Lác đác vài anh chị thanh niên đi dạo và ngắm trăng, họ cười nói râm ran và còn có các ông bà lão đi tập thể dục cho khoẻ người cũng tâm sự nho nhỏ thì thầm. Lũ trẻ con nô đùa đầu làng vui vẻ, ầm ĩ cả xóm, đang chơi: oẳn tù tì, nhảy dây, chốn tìm…Mọi người tấp nập ngược xuôi như một ngày hội dưới trăng vậy. Nhưng hội cũng đến lúc tàn. Già trẻ, gái trai ai về nhà ấy chuẩn bị nghỉ ngơi sau một ngày làm việc mệt nhọc.
Một đêm trăng tuyệt đẹp! Cảm ơn tạo hoá đã khéo tạo ra và ban tặng cho con người.
Tả cảnh đêm trăng đẹp mẫu 5
Hôm nay thành phố nơi em ở bỗng dưng mất điện, em hí hửng leo lên sân thượng để ngắm trăng nhưng trăng ở đâu chẳng thấy. Tự nhiên em thấy nhớ bà nội, nhớ đêm trăng hồi mùa hè năm ngoái. Đêm trăng tháng Năm, có gió hiu hiu, có tiếng xào xạc của lá, có bà và có ánh trăng treo lơ lửng trên ngọn tre.
Năm ngoái, em được ba mẹ cho về quê nội chơi, một vùng quê thanh bình và yên ả. Về buổi tối em mới cảm nhận thấy rằng nó hoàn toàn đối lập với thành phố. Ở thành phố em rất hiếm khi thấy mặt trăng tròn và sáng, có lẽ ánh điện đã che mất mặt trăng rồi. Bởi vậy đêm trăng rằm tháng Năm hồi đó thực sự khiến em rưng rưng mỗi khi nhớ lại.
Hôm đó nội bảo em bê chõng tre cùng nội ra ngoài hiên hóng gió. Chõng tre chắc chắn và nằm rất mát, tuy nằm lâu sẽ hơi đau lưng nhưng em vẫn thích nằm. Bà mang theo một cái quạt làm bằng mo cau rất to, lúc quạt lên rất mát. Em nằm gối đầu lên chân bà và lắng nghe bà kể chuyện. Bà tuy già rồi nhưng giọng nói vẫn trầm ấm lắm.
Đêm tĩnh lặng, chỉ nghe thấy tiếng dế kêu dưới đất và tiếng những thân cây tre kêu lên cót két. Trăng hôm ấy rất sáng, không có một vết khuyết nào. Vầng trăng tròn treo lơ lửng ở trên ngọn tre đầu làng soi sáng cả một vùng. Tiếng gió thanh thanh khẽ lay lay khiến bàn tay bà cũng đợ mệt hơn, không phải quạt nữa vì có làn gió tự nhiên.
Em ngồi ngắm vầng trăng ở trên cao, tưởng tưởng ra khung cảnh chú cuội đang ngồi gốc cây đa và thiu thiu ngủ để cho trâu ăn mất lúa nhà trời. Nhưng em không nhìn thấy chị hằng ở đâu, chị hằng hình như đã đi chơi rồi.
Màu của ánh trăng hôm đó thực sự rất tinh khiết, lan tỏa xuống mặt đất khiến cho mọi vật trở nên bừng tỉnh, vì đêm nay là đêm trăng rằm tháng Năm.
Hôm đó, bà kể cho em nghe về tuổi thơ mệt nhọc mà thời đại của bà phải trải qua. Cùng thường rủ nhau nằm chõng tre ngắm ánh trăng ở trên cao, chạy rượt đuổi nhau xung quanh sân.
Chốc chốc có những con muỗi bay qua bay lại vo ve trước mặt em, bà lại ve vẩy cái quạt. Bà bảo đêm trăng hôm nay rất đẹp và ý nghĩa đối với bà, vì ngày xưa bà cũng lấy vào ngày hôm nay.
Đêm trăng ở quê nội năm ngoái với bà thực sự là đêm trăng đẹp nhất đối với em từ trước đến nay.